ngục trung long

Mồng 5 mon 5 năm Nhâm Tý (19/6/1912), bằng hữu nhập đảng sửa quý phái tổ chức triển khai lại, trở nên đi ra hội "Việt Nam Quang Phục" (Việt Nam Quang Phục Hội hoặc Quang Phục Hội; cương lĩnh của đảng dựa vào Tam Dân. Chủ Nghĩa của Tôn Dật Tiên, người một vừa hai phải thành công xuất sắc nhập cuộc cách mệnh Tân Hợi, 1911). Các đồng chí cử tôi lưu giữ quyền tổng lý, Hoàng quân Trọng Mậu (Hoàng Trọng Mậu) thì thực hiện túng thư.

Chúng tôi thảo đi ra thể lệ phương thức đạo quân Việt Nam Quang Phục, lại in đi ra phiếu quân dụng riêng biệt cho tới VN Quang Phục quân sử dụng cùng nhau. Một mặt mũi không giống Cửa Hàng chúng tôi mượn in vô số sách vở và giấy tờ văn bài xích cổ động, như thể truyện "Hà trở nên Liệt sĩ" và bài xích văn khuyên nhủ binh luyện, rồi sai người gửi vận về nước, rải vạc tứ tung.

Bạn đang xem: ngục trung long

Tháng hai năm Quý Sửu (1913), Cửa Hàng chúng tôi ủy ông Nguyễn Hải Thần thực hiện chi cỗ bộ trưởng liên nghành hội VN Quang Phục ở Quế biên (giáp giới tỉnh Quế, tức Quảng Tây), ông Trần Văn Kiện thực hiện chi cỗ bộ trưởng liên nghành ở Xiêm biên, còn ngả Điền biên (Điền là tên gọi tắt của tỉnh Vân Nam) thì Đổ quân Chơn Thiết (Đổ Chơn Thiết) tự động nguyện phụ trách cứ. Chúng tôi bàn ấn định khi nào là khởi sự (khởi sự làm) thì cả 3 mặt mũi nằm trong tiến bộ, cho nên vì thế sự sắp xếp từ xưa sẵn sàng, chỉ với đợi thì giờ cho tới thì thao tác.

Tuy vậy, khi ấy đảng tao vẫn đang còn một yếu tố khó khăn nổi xử lý, là yếu tố kinh tế.

Khó vượt lên trên, tài chính không được đủ đầy, tuy nhiên cho tới vũ khí quân bổng cũng đều quan ngại thiếu hụt thốn nữa mới mẻ đau đớn. Nhưng nếu như chớ đem việc tai đổi thay (tai họa và đổi thay cố) gì xẩy ra một cách bất thần, nhằm Cửa Hàng chúng tôi còn tồn tại thì giờ thì yếu tố dầu khó khăn đem lòng, họa may rất có thể trù tính hoàn thành được. Song chẳng may thuyền xuôi gió máy ngược, tai đổi thay xẩy ra ko ngờ, thực hiện cho tới toàn cuộc mưu mẹo tính của tôi hỏng lỗi tan biến như lớp bọt do nước tạo ra bóng mây. Hán Võ Hầu (Gia Cát Khổng Minh) phàn nàn rằng đời khó khăn được như yêu cầu, thiệt đích lắm thay !

Mùa hạ năm Quý Sửu (1913), ở thành phố Quảng Đông đem việc binh lính nổi dậy tạo ra đổi thay, cốt tấn công ụp Đô đốc Trần Cảnh Hoa, thực hiện cho tới Trần cần chạy. Long Tế Quang kéo binh cho tới, tự động lãnh chức Đô đốc Quảng Đông. Thuở ni, chúng ta Long với đảng cách mệnh VN vẫn lạ lẫm biết nhau và ko mối liên hệ liên hệ cùng nhau lúc nào. Đã vậy tuy nhiên Long lại là kẻ thù oán ghét bỏ vây cánh Hồ Hán Dân và Trần Cảnh Hoa, chỉ ham muốn đem cơ hội hủy diệt cho tới tiệt. Thành đi ra đảng tao bị vạ lây; tôi cần ôm khuôn mẫu cảm khái thỏ bị tiêu diệt chồn nhức, vì thế Hồ - Trần thất bại, đảng tao ko địa điểm nương dựa ở Quảng Đông nữa. Lúc cơ tôi ham muốn loại bỏ đi điểm không giống cho tới mau, tuy nhiên vì thế đem việc làm của đảng còn buộc ràng, chợt chốc thu xếp ko kịp, tôi đành cần nấn ná ở lại. Nhưng cũng nơm nớp chống thân thích, tôi lật đật viết lách thư lên Nguyễn Quân Đĩnh Nam (Nguyễn Đĩnh Nam; tức Nguyễn Thượng Hiền), cậy ông dò la cơ hội chuyển động nài giùm tôi 1 hộ chiếu, nhằm nữa tôi đưa đi đâu vừa được.

Nguyễn quân vốn liếng là kẻ nhiệt độ tâm với nước. Sơ tuần mon 7, ông tiếp được thư tôi, ngay tức khắc lấy được giấy má hộ chiếu của Sở nước ngoài giao phó Bắc Kinh gửi xuống cho tới tôi. Có tờ hộ chiếu nằm trong tay rồi, tôi bớt nơm nớp hoảng hồn. Vả lại chúng ta đồng chí nằm trong ở Quảng Đông với tôi khi bấy giờ không ít, nếu mà mặt khác giải thể, ham muốn lên đường đâu cũng cần cần phải có phí khoản tuy nhiên hiện tại tạ tài sản không tồn tại, trở nên đi ra Cửa Hàng chúng tôi đành Chịu nấn ná ở lại trên đây cùng nhau, ko tính lên đường đâu được. Cách ko bao lâu, đem tin yêu báo rằng quan liêu Toàn quyền Đông Pháp tiếp đây Quảng Đông. Kế một tuần sau, thì những phòng ban hành sự của đảng tao đều bị khám đường xét và được lịnh giải tán. Tôi với yếu hèn nhân của đảng là Mai quân (tức Mai Lão Bạng, 1 linh mục theo gót VN Phục Quốc Hội, bị tiêu diệt năm 1942) nằm trong bị tóm gọn hạ ngục. Nguyên trước, Hoàng quân Trọng Mậu (Hoàng Trọng Mậu) đem việc lên đường Vân Nam và Phan quân vịn Ngọc (Phan vịn Ngọc) hồi xuống tàu lên đường Nhật Bản, đều dặn dò tôi nên liệu tuy nhiên kể từ giã Quảng Đông kẻo nguy khốn. Song tôi tâm trí chúng ta đồng chí đang được ở Quảng Đông với bản thân vô số, bản thân ko đành lòng nào là nơm nớp riêng biệt 1 mình. Vì này mà tôi cứ bởi dự do dự, mới mẻ vương vãi lấy tai ương lúc này.

Ban đầu mới mẻ bị tóm gọn, tôi vẫn tự động cho là bản thân ko cho tới nỗi nào là cần bị tiêu diệt. Đến khi thấy phương thức người tao dẫn giải bản thân lên đường dọc lối, nào là xiềng tay, nào là trói chặt, dẫn vô cho tới gục thất, chúng ta lại giam cầm nhập ngục thất công cộng 1 địa điểm với bọn tù xử quyết, bấy giờ tôi mới mẻ hiểu được Đô đốc Long Tế Quang ko đãi tôi là hạng tù chủ yếu trị, vậy thì thì giờ tôi bị tiêu diệt ngay sát cho tới điểm rồi!;

Từ khi xuất dương cho tới giờ, tôi được nếm hương thơm ở tù, phiên này là phiên loại nhất. Nhưng Mai quân rộng lớn tôi: phiên này ông tao nhập ngục là phiên loại 3 rồi. Vào ngục bữa đầu không còn, tôi với Mai quân ở công cộng 1 sà lim. Đêm hôm ấy, tôi hiểu mồm 1 bài xích thơ yên ủi Mai quân như vầy:

Phiêu bồng té bối những ân xá hương
Tân đau đớn thiên quân phận nước ngoài thường
Tính mạng kỷ hồi tần tử địa
Tu mi tam phỏng nhập linh dường
Kinh nhân sự nghiệp thiên khoan chú
Bất thế gió mây đế công ty trương
Giả sử chi phí thiết bị tận di thản
Anh hùng hào kiệt giã dung thường

Đại ý là:

Bơ vơ khu đất khách hàng bác bỏ nằm trong tôi:
Riêng bác bỏ chua cay nếm đầy đủ hương thơm.
Tính mạng bao phen ngay sát bị tiêu diệt hụt.
Mày râu thân phụ lượt bị giam cầm rồi!
Trời toan đại dụng nên rèn chí,
Chúa[1] chung thành công xuất sắc vớ đem hồi
Nếu cần lối đời phẳng phiu không còn,
Anh hùng hào kiệt đem rộng lớn ai.

Còn tôi thì tự động yên ủi bản thân vì chưng 1 bài xích thơ nôm như sau:

Vẫn là hào kiệt vẫn phong lưu,
Chạy mỏi chân thì nên ở tù.
Đã khách hàng ko mái ấm nhập tư hải dương,
Lại người dân có tội thân thích năm châu
Bủa tay ôm chặt người yêu tài chính,
Mở mồm cười cợt tan cuộc ân oán thù oán.
Thân nọ vẫn còn đó, còn sự nghiệp,
Bao nhiều nguy hại hoảng hồn gì đâu

Làm hoàn thành 2 bài xích thơ, tôi dìm nga rộng lớn giờ đồng hồ rồi cả cười cợt, vang động cả 4 vách, đa số ko biết thân thích bản thân hiện nay đang bị nhốt nhập ngục.

Xem thêm: phim doctor 2016 tập 1

*

* *

Qua ngày loại nhì, người tao nhốt riêng biệt tôi và Mai quân từng người ở ngăn cách nhau một nới. Thế là kể từ ngày hôm nay, tôi là thằng tù đơn chiếc trơ trọi ở vùng ân xá mùi hương khách hàng địa.

Những nỗi đau đớn nhục ở nhập khám đường, kèm theo bản thân chẳng nên xót xa vời thở than làm những gì. Duy có một điều nhức nhối là bản thân cần cơ hội trở bằng hữu, tuyệt hẳn thông tin, tuy nhiên ở nhập ngục chỉ có một bản thân trình bày giờ đồng hồ VN cho chính bản thân nghe thôi, luống nghĩ về tự động rầu rĩ cho tới thân thích phận, rồi lại chạnh niềm ghi nhớ cho tới việc làm thất bại, khiến cho tôi cần nhức lòng tuy nhiên khóc, nước đôi mắt tầm tã như mưa. Thật là kể từ khi phụ thân u đẻ tôi đi ra đến giờ ko hề khi nào là biết hương thơm nhức nhối như lúc này. Mà kể từ khi phụ thân u đẻ đi ra, tôi ko hề nếm hương thơm nhức nhối như vọc, đầu giây côn trùng nhợ là vì thế khuôn mẫu chí tôi tham vọng kể từ 30 năm trước đó.

Cái chí tôi tham vọng đi ra thế nào?

Thì chỉ ham muốn ngã xuống đi ra tuy nhiên mua sắm sự tự tại, tấn công thay đổi khuôn mẫu kiếp tôi tớ lấy quyền tự động công ty cơ thôi. Ôi! Cái chí tôi tham vọng như vậy, cứ lấy thiên chức quốc dân tao tuy nhiên trình bày, đem ai dám bảo rằng: tránh việc. Song ôm khuôn mẫu chí này mà đem thực hiện trở nên việc rộng lớn chăng, thì cần nhờ đem bắp thịt cứng đi ra thế nào là, trí thức chất lượng tốt đi ra thế nào là, thủ đoạn có tài năng thao túng (cầm tóm và buông thả ra) đi ra thế nào là, thời thế đem khéo xoay gửi thế nào là vừa được. Đằng này tôi tự động chất vấn lấy tôi, bất vượt lên trên như anh thong manh cỡi ngựa thong manh vậy thôi. Bây giờ thành quả thất bại như vậy này, chủ yếu vì thế tôi dở tuy nhiên đi ra, con cái phàn nàn trách cứ gì nữa!

Tuy vậy, tôi nghĩ về nhập toàn cầu không lẽ nào là có một con cái nước hễ đang được xuống rồi thì ko lúc nào này lại lên, không lẽ nào là có một cuộc sống hễ đang được trở nên rồi thì ko có những lúc thay cho đổi; vì thế, khuôn mẫu cuộc thất bại của tôi đưa đến ngày này, biết đâu ko cần là khuôn mẫu phước cho tới quốc dân sau này?

Than ôi! Dòng dõi Hùng vương vãi ko bị tiêu diệt không còn, chuyện cũ Lê hoàng mới mẻ hoài, phàm là quốc dân tao, ai tham vọng chí ham muốn như tao, vớ đem ngàn tao, muôn tao, ức triệu tao, nên lấy việc thất bại trước của một tao tuy nhiên răn bản thân, khiến cho được trở thành những người dân năng nó, ko đợi cho tới 9 phiên đứt tay mới mẻ hoặc thuốc!

Tôi lại nghĩ về tôi là 1 trong người nhập tay không tồn tại lấy 1 miếng Fe, bên trên mặt mũi khu đất cũng không tồn tại lấy 1 nơi nào đứng chân, chẳng qua chuyện tôi chỉ là 1 trong thằng tay ko chân white, mức độ yếu hèn tài yếu hèn, lại yêu cầu vật lộn với hùm beo đem nanh nhiều năm vuốt nhọn. Ai biết lòng bản thân thì phàn nàn tiếc dùm bản thân tuy nhiên nói:

Gan to!

Ai ham muốn bắt lỗi bản thân thì cả thể bảo mình:

Xem thêm: quân tử minh vietsub

Ngu quá!

Tóm lại, nhập đời người thiệt không tồn tại ai ngu kỳ lạ như tôi. Nếu đem cần tính mạng của con người của tôi cho tới ngày ngày hôm nay là ngày nằm trong rồi, khi tôi bị tiêu diệt, người tao cứ gọi là yếu hèn cho tới tôi là Kỳ Ngu thì đích lắm, ko thay đổi được chữ nào là không giống rộng lớn. Nhưng nếu như muôn một tuy nhiên tôi ko bị tiêu diệt, thì rồi sau thấy beo cọp há lại ko thể tấn công được ư? Xin quốc dân tao nên coi gương tuy nhiên tự động răn lấy bản thân.

Lịch tao ngày 25 mon Chạp năm Quý Sửu (20/1/1914).
Sào Nam tử viết lách luyện "Ngục Trung Thư" này trong nhà ngục Quảng Châu Trung Quốc, sau khoản thời gian nhập ngục được 3 ngày.